10 thương...
Một thương tóc bỏ đuôi gà
Hai thương ăn nói mặn mà có duyên
Ba thương má lúm đồng tiền
Bốn thương răng lánh hạt huyền kém thuaNăm thương cổ yếm đeo bùa
Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng
Bảy thương nết ở khôn ngoan
Tám thương miệng nói lại càng thêm xinh
Chín thương cô ở một mình
Mười thương con mắt hữu tình với ai
Mình ưa cái tiếng "thương' này ghê chứ, dù chỉ phổ biến ở miền trong. Sao nghe nó nhẹ nhõm mà nồng nàn, da diết, mang cả cái tình và cái nghĩa đằm thắm, hòa quyện. Người Bắc thích dùng từ "yêu", cái chữ 'thương' dùng không khéo sẽ bị hiểu theo nghĩa 'thương hại' và thế thì sẽ rất phiền [Có nhẽ vì ngoài này họ hiểu chữ nghĩa thấu đáo và rạnh ròi quá] Cái tiếng "yêu" của người Bắc nghe nồng nhiệt, sôi nổi quá, phô phang quá, nó hợp với tuổi trẻ. Mình bắt đầu trở nên ngẫm ngợi và ưu tư rồi sao?!?
Và thương cả cái cách xưng hô 'mình' với 'em' nữa chứ, tiếng 'mình' sao nghe dịu ngọt, thanh tao...tươi mát, reo vui, tha thiết đến như vậy. Nghe như tràn trề trìu mến thương yêu. Nghe như thịt da dính liền. Nghe như khít khao hai cõi lòng. .Thốt lên được tiếng "mình" huyền diệu đó, là khi ta đã có được người bạn đời hòa hợp tới tận cùng tâm hồn, như được gói ghém trong tiếng "mình" thân thương đó rồi..
Ôi, đầu tuần 'tu từ' vậy thôi nhỉ!
Chút quên, hình như láng máng trong cái đầu to của mình có vài chi tiết về chuyện bạn H. vẫn kiểm soát 'góc tối dịu dàng' này của kimkim thì phải...e hèm, thế có nghĩa là cũng chẳng được phọt thoải mái lắm nhỉ, sẽ phải 'tu từ' nhiều đây..."
...vẫn hỏi lòng mình là hương cốm, chẳng biết tay ai làm lá sen"
![]() |
| Í quên, bít, bít tay ai chớ...[cho phù hợp vs kiểm duyệt - tí chít!!] |

